Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Tham Sân Si


Đa Tình yêu, yêu như chưa từng yêu bao giờ. Anh nâng niu Dịu Dàng như châu ngọc, anh giữ gìn cô như một chiếc bình sứ quý, anh sợ làm bất cứ gì để cô không vui... Nhưng anh giấu cô điều quan trọng nhất - Anh là rể vị quan chức lớn của thành phố.
Họ có ba người. Giữa hai người đàn bà là một người đàn ông.
Người đàn bà thứ nhất sinh ra trong một gia đình quan chức danh giá của thành phố. Ông cha khát thèm một cậu con trai nối dõi, nên cứ bắt bà mẹ cố... và cố ra cô là đứa con gái thứ sáu trong gia đình. Người xưa ví nhà có năm cô con gái là "Ngũ Long công chúa", cha mẹ được cao sang quyền quý, được cậy nhờ rể hiền phúc đức chi mạng... nên sự ra đời của cô trở thành ác mộng của người mẹ - vì sau khi sinh cô bà cũng không còn khả năng sinh đẻ nữa - và nỗi tuyệt vọng của người cha.
Lại thêm ông trời khéo nặn, bao cái xinh đẹp tài giỏi mấy cô chị lấy hết, những thô vụng xấu xí nhường cô. Lớn lên trong ghẻ lạnh của cha, đau khổ của mẹ và những giễu cợt của các chị, tính nết cô càng ngày càng khó chịu, hỗn xược, nhỏ nhen, đố kỵ, ganh ghét với bất kỳ ai, ngay cả với các chị cô cũng coi như kẻ thù. Bù lại cô có trí thông minh sắc sảo, khá thủ đoạn để giành quyền lợi về phía mình. Cô có cái tên rất đẹp, nhưng không ai gọi cô bằng tên đó. Họ gọi cô là Xấu Xí. Năm 25 tuổi, Xấu Xí đã có ít nhiều kinh nghiệm tình trường, với những chiêu thông báo có bầu, doạ tự tử... Vài người, nhưng có lẽ gặp kẻ cao tay ấn hơn nên họ gạt cô ra cao bay xa chạy để cô ôm mối hận trong lòng và đau đớn với thể xác tả tơi. Xấu Xí như cái gai trong mắt người cha, ông tức giận với bao tai tiếng về chuyện trai gái do cô gây ra. Ông muốn tống khứ cô ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt, và thế là ông mở một "chiến dịch" tìm chồng cho cô Út - Xấu Xí với "khuyến mãi" đặc biệt, một vị trí làm việc rất màu mỡ trong công sở, một ngôi nhà mặt tiền ở thành phố, cùng thêm nhiều vật dụng phương tiện đầy hấp dẫn khác.
Người đàn bà thứ hai, con gái "rượu" duy nhất của một gia đình có cha là một tướng quân cựu chiến binh khả kính. Khi mẹ sinh ra cô, cha cô đang ở chiến trường, mãi 10 năm sau khi kết thúc chiến tranh, cô mới biết mặt cha. Cô giống như báu vật của cha mẹ. Trời phú cho cô gương mặt đẹp mang những nét xuất sắc nhất của cha mẹ cộng lại, cô lại có trí tuệ hơn người, đặc biệt nét dịu dàng và giọng nói nhẹ êm như gió đầy quyến rũ, duy chỉ có đôi mắt nâu ướt buồn buồn như một báo hiệu sóng gió trong tình duyên của cô. Hàng xóm, bạn đồng nghiệp đặt cho cô tên Dịu Dàng và luôn gọi rất trìu mến. Dịu Dàng lớn lên trong cưng chiều của mọi người vì cô vừa duyên dáng vừa giỏi giang. Cô có đủ công – dung – ngôn – hạnh của người phụ nữ gia giáo, cô lại có tính năng động quyết đoán, hơi bướng bỉnh gan lì của mẫu phụ nữ hiện đại. Có rất nhiều người tài giỏi con nhà quyền quý danh tiếng ngỏ lời, nhưng cô chẳng chịu một ai. Đến gần 30 tuổi, cô vẫn đi về một mình trong sự sốt ruột của cha mẹ và ước mơ của những người đàn ông độc thân.
Người thứ ba – đứa con trai út trong một gia đình nông dân nghèo đông con, nhưng được các anh chị và cha mẹ yêu thương chiều chuộng, muốn gì được đó. Năm 18 tuổi, nhập ngũ dù thi vào đại học điểm cao tuyệt đối. Những năm quân ngũ đã rèn sức chịu đựng, nhưng cũng làm cho đầu óc đầy trí tưởng tượng vẽ ra bao tương lai thi vị của cuộc sống - sẽ có được tất cả - địa vị - tiền bạc - một cô vợ xinh đẹp... Có một chút năng khiếu âm nhạc nên được cử đi học ở trường nghệ thuật, xong khi kết thúc khóa học lại xin xuất ngũ làm công tác phong trào văn nghệ quần chúng ở địa phương. Một gương mặt phong trần đẹp như tượng, một dáng cao gọn như người mẫu thời trang, thêm một chút tài năng thiên bẩm về nghệ thuật và khéo léo trong giao tiếp, luôn là trung tâm điểm như cực của thỏi nam châm hút các cô gái bao xung quanh. Đa Tình, ai cũng gọi như thế. Nhiều cô gái yêu, nhưng đường công danh không suôn sẻ thuận lợi, Đa Tình khá chật vật với công việc như thời vụ, lại không có ai đỡ đầu nên mấy năm liền vẫn chỉ là một viên chức quèn ở cơ quan văn hóa. Nhìn những kẻ khác có ô dù che đỡ, hay có tiền bạc rủng rỉnh, hoan lộ thẳng tiến thăng quan tiến chức liên tục, Đa Tình thèm muốn, trong anh nung nấu một quyết tâm.
Một ngày kia, Đa Tình được cử tới đơn vị cơ sở xây dựng phong trào và dựng tiết mục văn nghệ để tham gia Hội diễn thành phố. Số phận gõ cửa hay đúng lúc Ông Tơ Bà Nguyệt hứng chí thả sợi chỉ giao duyên xuống trần. Đa Tình – Xấu Xí gặp nhau. Xấu Xí như trúng phải tiếng sét, không rời mắt khỏi Đa Tình, chưa gì cô đã phác họa một khung cảnh tương lai, một gia đình hạnh phúc. Cô giăng lưới với một ý chí chắc chắn: người đàn ông này sẽ ở trong vòng tay cô. Đa Tình vốn đa tình, lại nghĩ không mất gì, mỡ tới miệng mèo dù không đói, dù không ngon cũng phải liếm láp tí chút cho biết, nên khi biết Xấu Xí là con gái quan chức thành phố, anh cũng muốn giao du dù hình thức và tính tình cô, quả thật anh khó chấp nhận. Không quá nhiệt tình, không muốn làm phật ý Xấu Xí khi thấy cô quan tâm đến đặc biệt, phong thanh nghe đồn về chuyện "chiêu phu" tìm chồng của cô, Đa Tình đối với cô nửa trăng nửa đèn, không ra thật không ra đùa. Cho tới một hôm, ma xui quỷ khiến hay duyên tiền định, Đa Tình nhận lời đến nhà Xấu Xí dự sinh nhật.
Choáng ngợp bởi sự sang trọng của ngôi nhà, cảm động bởi sự tiếp đón ân cần và nồng nhiệt của cả gia đình Xấu Xí, Đa Tình đã uống say... say trong một giấc mơ... giá mà được là chủ nhân một ngôi nhà như thế này, giá mà có được một địa vị thế kia... và Đa Tình lọt bẫy – cái bẫy xưa như trái đất. Tỉnh dậy sau đêm say ở trong vòng tay Xấu Xí trên giường cô. Sự đã rồi. Hơn nữa những thèm muốn khát vọng đổi đời sẽ thành hiện thực. Đa Tình cũng không còn lựa chọn nào khác. Ngay sau đám cưới, Đa Tình đã được điều về cơ quan cấp trên, giữ một vị trí không lớn nhưng có tiếng có miếng. Xấu Xí chiều anh hết mình, cung phụng anh như ông hoàng. Anh đã có được những gì mình mơ – dù tiêu chuẩn một cô vợ xinh đẹp nết na không như ý, anh tặc lưỡi bỏ qua. Ở đời đâu thể hoàn mỹ, song anh không thể dối gạt lòng, trong sâu thẳm Đa Tình có một góc tối.
"Chó chui gầm chạn", làm sao có thể tự do thoải mái khi tất cả của cải nhà cửa địa vị xã hội là do vợ mà có. Xấu Xí là loại đàn bà biết rõ quyền lực của mình trong "phi vụ" lấy chồng, cô hiểu những khiếm khuyết của mình, nhìn thấy sức quyến rũ của Đa Tình với các nữ nhân viên khác, nên cô xoè móng vuốt vây quanh, Đa Tình như bị giam lỏng giữa vật chất đầy đủ và sự chăm sóc kỹ lưỡng của Xấu Xí. Đêm đêm, khi nằm bên Xấu Xí, dù có thật cố gắng nhưng Đa Tình ít khi nào làm tròn vai trò và phận sự. Anh luôn bị ám ảnh bởi sự ra đời đầy nghi hoặc của cô con gái sau 7 tháng lấy nhau. Anh ấm ức bởi anh không phải là người đàn ông đầu tiên của vợ mình. Anh cứ phải nhắm mắt đến tội thân để không phải ngắm nhìn những nét xấu xí như bà mụ nặn lỗi của vợ. Trong anh lại bùng lên sự thèm muốn.
Họ gặp nhau thật tình cờ trong liên hoan bế mạc hội nghị ngành của thành phố. Cô là biên tập viên đài truyền hình, anh là đại biểu đọc tham luận. Đa Tình đã bị thu hút bởi sự duyên dáng và ánh mắt như nhấn chìm người đối diện của Dịu Dàng. Còn cô, cô chỉ làm phận sự của mình và không mấy để tâm đến, chính thế cô đã gây cho Đa Tình tò mò. Sau đó, như luôn có tình cờ ngẫu nhiên mà Dịu Dàng và Đa Tình thường xuyên đụng mặt nhau, khi là một hội thảo, lúc là một hội nghị. Và họ quen nhau, thân nhau... rồi yêu nhau lúc nào không rõ. Đa Tình thấy ở Dịu Dàng tất cả những gì hoàn hảo của mẫu đàn bà lý tưởng đã từng mơ trước đây và đến tận bây giờ. Còn Dịu Dàng, cô như trúng bùa mê.
Đa Tình yêu, yêu như chưa từng yêu bao giờ. Anh nâng niu Dịu Dàng như châu ngọc, anh giữ gìn cô như một chiếc bình sứ quý, anh sợ làm bất cứ gì để cô không vui... Nhưng anh giấu cô điều quan trọng nhất - Anh là rể vị quan chức lớn của thành phố. Trong anh có nỗi sợ, sự bất an, anh sợ Xấu Xí biết chuyện, anh sợ tai tiếng, anh lo lắng mỗi lần hẹn hò với Dịu Dàng, nhưng anh lại không muốn mất Dịu Dàng. Đa Tình luôn thèm muốn có được mọi thứ.
Dịu Dàng như hít phải mê hồn hương của Đa Tình, cô trở thành người si mê đến đắm đuối ngây dại. Cô yêu Đa Tình bằng tình yêu đầu đời trong trắng với tất cả trái tim tâm hồn, cô đến với Đa Tình bằng lòng tin tuyệt đối mà không hề nghi ngờ điều gì hết. Cô ngỡ cô là người hạnh phúc nhất thế gian được yêu và yêu. Cô sống trong mật ngọt tình yêu tưởng chừng không có gì có thể thay đổi được tình yêu của cô và Đa Tình. Cô ước được làm vợ làm mẹ.
Đa Tình – Dịu Dàng có nhiều ngày hạnh phúc. Những chuyến đi công tác xa nhà của anh của cô là những tuần trăng mật say đắm. Hai người có biết bao kỷ niệm đẹp ở nhiều vùng đất thơ mộng, hết mây mù Sapa, phố hoa Đà Lạt, đến vùng biển đảo thần tiên Hạ Long – Cát Bà, rồi êm đềm trung du, rồi hành trình qua miền Tây Bắc, xẻ dọc Trường Sơn, xuôi Nam ngược Bắc hầu hết các danh thắng. Đa Tình như được lột xác bởi tình yêu với Dịu Dàng, anh sống bằng chính bản năng thật, không bị ràng buộc, không bị ám ảnh, là người đàn ông hoàn hảo. Dịu Dàng thì như sống trong mơ – những giấc mơ từ các trang sách lãng mạn, cô cuồng nhiệt, cô say đắm, cô như một bông hoa quyến rũ đang toả hương. Hai người ngụp lặn trong tình yêu tuyệt vời cả thể xác tâm hồn. Đa Tình bất chấp những nguy cơ từ gia đình. Dịu Dàng mù quáng tin vào tình yêu tuyệt đối. Một người tham, một kẻ si đến dại khờ.
Nhưng rồi "cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra", thành phố tuy rộng lớn nhưng không thể giấu kín được mọi chuyện, bởi có rất nhiều người rỗi việc rảnh rang chỉ chuyên đi nhìn ngó thóc mách thiên hạ làm lẽ sống của mình. Mà Đa Tình thì có quá nhiều người biết. Xấu Xí là người đàn bà rất nhạy cảm, dù cuộc sống vợ chồng lạnh nhạt ngay từ những ngày đầu, dù cô vẫn lén lút phản bội chồng đi lại buông thả với vài người đàn ông khác để thỏa mãn, nhưng cô vẫn "ngửi" thấy mùi lạ ở Đa Tình, cô vẫn là người đàn bà ích kỷ không thể cho ai những gì thuộc về mình, cô không chấp nhận Đa Tình có đàn bà khác ngoài cô. Cô không thể là một "vọng phu" thời mới. Chẳng khó khăn gì Xấu Xí đã biết được mối quan hệ đặc biệt của Đa Tình và Dịu Dàng. Ban đầu là một cuộc chiến dữ dội trong nhà, Xấu Xí làm ầm ĩ vật mình vật mẩy thậm chí chửi bới lăng mạ Đa Tình không nể nang gì. Cô dọa sẽ mách cha, dọa sẽ làm cho Đa Tình thân bại danh liệt. Đa Tình hoảng sợ xuống nước năn nỉ, khóc lóc van xin Xấu Xí tha thứ, hứa sẽ chấm dứt với Dịu Dàng. Đa Tình cố chịu đựng, về nhà thường xuyên làm tròn bổn phận để "lấy công chuộc tội". Chỉ được một thời gian, Đa Tình lại tiếp tục đến với Dịu Dàng, anh không thể quên cô được, anh không muốn mất cô.. Xấu Xí nhanh chóng nhận ra, nhưng lần này khôn ngoan hơn, Xấu Xí phác ra cả kế hoạch nhằm loại bỏ tình địch trong tủi hổ nhục nhã, không cho Đa Tình biết, âm thầm thực hiện. Song Xấu Xí không biết được, Dịu Dàng là người đàn bà đầy bản lĩnh, không gì đe dọa được và biết cách xử thế, cô lấy cái dịu dàng của mình để thắng lại Xấu Xí, để Đa Tình không thể rời xa cô.
Cuộc gặp gỡ giữa hai người đàn bà Dịu Dàng – Xấu Xí, cứ ngỡ là một cuộc thư hùng sống chết hóa ra hoàn toàn khác. Vừa nhìn thấy Dịu Dàng bao nhiêu hùng hổ, cay nghiệt, căm hờn muốn trút lên đầu bỗng xẹp như bong bóng xì hơi, Xấu Xí nhận thấy rõ Dịu Dàng là người đàn bà có sức cuốn hút mọi người, Đa Tình có bị mê hoặc cũng phải.. Và rồi như không thể tin được, Xấu Xí khóc, khóc cầu xin Dịu Dàng cùng phận đàn bà mà thương Xấu Xí, buông tha Đa Tình, cô kể lể những công lao khó nhọc để giúp cho Đa Tình có được địa vị như hôm nay, cô kể về sự chịu đựng của người vợ mà ít khi được chồng chăm sóc quan tâm, khóc - kể - cầu xin, không còn là một Xấu Xí như bản tính của cô. Dịu Dàng thật sự bất ngờ và đột ngột khi biết Đa Tình đã có vợ, tim cô buốt nhói, tưởng có thể nát ra vì lòng tin đã bị chà đạp, cô đã trao hết, dâng hiến hết để rồi biết mình bị lừa tình, cô nghĩ mình có thể băm vằm Đa Tình ra từng mảnh vì hận nhưng khi gặp Xấu Xí, trong cô trào lên nỗi xót thương anh – anh đã phải sống và chịu đựng một người đàn bà như thế này... Đau - hận tan theo những tiếng thở dài, theo những giọt nước mắt của Xấu Xí, cô thấy Xấu Xí đáng tội nghiệp, nhưng nói cô buông tha Đa Tình, thì không, cô đã yêu và cho dù thế nào cô vẫn cứ yêu anh. Giữa họ cuộc chiến ngầm tiếp diễn, Xấu Xí muốn giành giật Đa Tình tiêu diệt Dịu Dàng, Dịu Dàng càng yêu si mê Đa Tình hơn. Còn Đa Tình, anh vẫn là kẻ tham lam thèm muốn có tất cả, không bỏ vợ và vẫn đi lại với Dịu Dàng.
Bất chấp thể diện, tai tiếng, Xấu Xí đi khắp nơi bêu riếu Dịu Dàng, nhằm đánh gục Dịu Dàng, không có gì là Xấu Xí không nghĩ ra, thuê một tay viết ham tiền viết bài nhục mạ Dịu Dàng trên mạng, gọi điện thoại, nhắn tin với lời lẽ đầy chất khủng bố đe doạ, đến nơi làm việc của Dịu Dàng làm ầm lên, đưa cả ảnh hưởng của người cha làm áp lực với lãnh đạo của Dịu Dàng... Xấu Xí muốn làm đảo lộn hết mọi thứ không còn chỗ cho Dịu Dàng. Ngược lại với những cơn giận dữ đầy ghen tuông của Xấu Xí, Dịu Dàng không phản ứng gì, cô hiểu vì sao Xấu Xí như vậy. Cô càng yêu Đa Tình, càng dịu dàng đằm thắm không một lời oán trách, giận hờn, hết lòng chiều chuộng Đa Tình như bù đắp khoảng thiếu hụt tình cảm của anh, ở bên cô Đa Tình thấy bình yên và thoải mái vì được ve vuốt bản tính mạnh mẽ đàn ông mà khi ở bên Xấu Xí không thể có được. Lạ một điều, chưa bao giờ Dịu Dàng đòi hỏi hay có ý bắt Đa Tình bỏ vợ. Xấu Xí càng điên hơn trong cơn ghen.
Có một hôm, đúng ngày lễ tình yêu, Đa Tình vắng nhà, không hiểu sao Xấu Xí biết hay giác quan của người đàn bà trong nỗi đau ghen hận chồng mách bảo, Xấu Xí đã tìm đến ngôi nhà riêng của Dịu Dàng thuê. Cô đứng đó đợi tới trời sáng, đợi đúng lúc Đa Tình đi ra, nhìn thấy cô, cô trở về nhà trong tức giận bừng bừng, đòi đuổi Đa Tình ra khỏi nhà. Đa Tình một lần nữa lại vận dụng tài khéo của nghệ thuật lấy lòng người, lại được thêm một lần Xấu Xí tha thứ. Xấu Xí vẫn không nguôi hận thù, cô muốn loại trừ Dịu Dàng. Lần này dùng chiêu "khích tướng", mượn một người bạn gái khá xinh xắn đến gặp Dịu Dàng, cô gái nọ thú nhận có quan hệ mật thiết với Đa Tình, anh đã hứa hẹn những gì, anh đã nói chỉ coi Dịu Dàng là một món đồ chơi, hãy bỏ Đa Tình vì anh ta là người bội bạc không chung thủy, không chỉ có cô ta, có Dịu Dàng mà còn vô số đàn bà khác. Dịu Dàng nghe một cách lạnh nhạt thờ ơ, chẳng tỏ thái độ gì. Dịu Dàng không hề thuật lại cuộc gặp gỡ đó với Đa Tình, vẫn yêu dịu dàng đằm thắm hết mình với Đa Tình. Không bỏ cuộc, thừa kiên nhẫn, Xấu Xí lại tiếp tục tấn công Dịu Dàng bằng đủ kiểu, như con ngựa bất kham lồng lên khắp nơi, khắp chỗ, Xấu Xí liên tục quấy rối Dịu Dàng, bao sức lực thời gian dồn hết cho ghen tuông thù hận, hiến luôn ngôi nhà mình như trong tâm bão lúc nào cũng sẵn sàng nơi giông gió dữ dội. Nhưng càng như thế, Xấu Xí càng làm Đa Tình thấy xa lạ và chán ghét, càng đẩy Đa Tình thường xuyên tìm đến với Dịu Dàng – Dịu Dàng hơn bao giờ hết ngọt ngào đến say lòng Đa Tình, cô lại biết tạo ra những quà tặng đặc biệt để Đa Tình không thể quên cô. Cô lâu lâu lại xuất hiện trên mặt báo bằng những bài thơ, truyện ngắn kể về kỷ niệm tình yêu hai người... Cô muốn cho cả thiên hạ biết cô yêu Đa Tình đến thế nào.
Cuộc chiến của Dịu Dàng – Xấu Xí cứ như thế kéo dài tới mấy năm. Lạ một điều Xấu Xí không thể hạ gục được Dịu Dàng dù sóng gió đã nổi lên gây phiền phức cho Dịu Dàng rất nhiều, nỗi ghen hận vẫn ngày một lớn. Dịu Dàng vẫn cứ yêu Đa Tình si mê, nghe đâu còn định có con với anh, bất chấp tất cả. Hai người như long hổ giao tranh người cương người nhu, kẻ sân kẻ si, bất phân. Cho đến khi cha của Xấu Xí đột ngột qua đời vì một cơn đau tim trong khi làm việc. Đa Tình như được giải toả một áp lực bị đè nén lâu ngày, và lúc này cũng không cần phải giấu diếm lén lút, Đa Tình đi lại gần như công khai với Dịu Dàng, bỏ mặc Xấu Xí sống trong cô đơn và tàn tạ héo úa. Xấu Xí muốn chấm dứt chuỗi ngày căng thẳng vì ghen tuông, cũng hiểu Đa Tình bây giờ không còn gì gắn bó với mình, kể cả đứa con gái, Đa Tình cũng lạnh nhạt vì nó chẳng có nét nào của Đa Tình, tình cha con không có gì gắn kết. Nhưng cứ nghĩ cảnh Đa Tình – Dịu Dàng quấn quít bên nhau, lửa ghen hận như sôi trong máu. Một tia lửa độc ác loé lên trong mắt Xấu Xí.
Ba người họ không hiểu sẽ đi đến đâu trong cõi tham – sân – si đến mê muội mà họ tạo ra. Người thì ghen hận đến rồ dại điên cuồng mất cả nhân tính để trả thù tình địch. Người thì yêu đến u mê không còn phân biệt đạo lý sống. Kẻ thì tham lam không muốn mất gì đến mất cả nhân cách làm khổ lụy cả hai người kia.
Một ngày đẹp trời. Đa Tình thông báo với Xấu Xí sẽ đi công tác vài ngày ở nơi xa thành phố. Xấu Xí không nói gì, đã quen như thế rồi, nhưng lần này hình như có một ngọn hỏa diệm sơn đang chờ bùng nổ trong lòng. Không mấy khó khăn, Xấu Xí đã xác định mục đích chính chuyến đi - chỉ là một cuộc du ngoạn đổi gió của Đa Tình và Dịu Dàng. Xấu Xí cũng có một chuyến đi, cô âm thầm chuẩn bị cho mình, cô lặng im đến lạ lùng - sự tĩnh lặng trong tâm bão.
Cả Đa Tình và Dịu Dàng không hề biết Xấu Xí có mặt trên cùng chuyến bay của hai người, chỉ cách vài hàng ghế, và không ai biết được trong cái xắc nhỏ đựng đồ lặt vặt của Xấu Xí có một chai axít đậm đặc chứa trong lọ nước sơn móng tay, nó đã qua mặt được các con mắt kiểm soát an ninh sân bay. Cô định sẽ hủy hoại gương mặt xinh đẹp của Dịu Dàng bất chấp phải trả giá đắt cho hành động của mình.
Máy bay lên độ cao 10.000 feet, Đa Tình - Dịu Dàng ngồi cạnh nhau, tay trong tay, đắm đuối soi bóng trong mắt nhau, rồi như không thể kìm chế nổi họ hôn nhau, nụ hôn giữa mây trời bồng bềnh như trên thượng giới cõi thần tiên tuyệt vời. Đã lâu lắm, hai người mới có chuyến đi xa như vậy, được tự do không phải tránh né những cặp mắt nhìn ngó soi mói, những lời đàm tiếu của người quen, được thoả mãn đắm chìm trong hoan lạc tình yêu. Những ngày tuyệt đẹp đang chờ họ.
Cách đó mấy hàng ghế Xấu Xí ngồi lặng câm, gương mặt phủ màu xám như hóa đá. Không ai biết được cô đang nghĩ gì. Ngọn hỏa diệm sơn trong cô đang bùng lên dữ dội, thiêu đốt gan tim cô. Đợi đấy - Hai người chỉ còn cười được hôm nay thôi và sẽ phải khóc suốt quãng đời còn lại. Cô cười một tiếng khô khốc, cô đang tưởng tượng khuôn mặt dị dạng của Dịu Dàng, sự đau khổ của Đa Tình mất cả Tình - Tiền - Địa vị - Nhà cửa - Vợ con.
Đúng lúc đó... Máy bay rung lên dữ dội. Một tiếng nổ lớn. Và tất cả là sự hỗn loạn, rồi chìm trong màu đen đến vô cùng.
Ngày hôm sau, trên các phương tiện thông tin đại chúng loan tin: Một tai nạn máy bay do trục trặc kỹ thuật, tất cả hành khách và phi hành đoàn đều tử nạn.


suord (evan)

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Ngày Anh Đi Lấy Vợ

Tình yêu của mình mong manh quá, chỉ như những bong bóng xà phòng - đẹp mà dễ vỡ, vỡ vụn như trái tim em khi hay tin anh đi hỏi vợ.
Ngày xưa em mong ngày anh về phép bao nhiêu thì giờ em lại sợ bấy nhiêu, sợ vô tình một lúc nào đó chạm mặt nhau mà không nói được một câu chào, dù hai đứa mình đã hứa xem nhau là bạn; sợ phải đau nhói lòng khi thấy anh tay trong tay cùng người con gái khác; sợ anh nhìn thấy sự đau khổ trong lòng em cũng như em sẽ thấy nó trong đôi mắt của anh - những nỗi sợ hãi mà cả hai chúng ta đang cố vượt qua để không làm cho những người thân của mình phải buồn thêm.
Bài thơ đầu anh tặng cho em, anh còn nhớ không? Em đã không còn giữ nó bên mình, đã đốt bỏ đi như muốn xóa bỏ đi một chuyện tình ngang trái. Ước gì mình đầu óc mình có thể như máy tính nhỉ, phần nào cần xóa chỉ cần nhấn phím "delete", vậy thì tốt quá phải không anh? Anh nói mình không hợp tuổi, gia đình anh không chấp nhận. Em biết, em còn biết anh là một người con thật hiếu thảo, rất thương mẹ cha, không muốn cha mẹ buồn khổ.
Em đã từng trách anh, trách anh sao không cố gắng thuyết phục gia đình, trách anh dành tình yêu cho em chưa đủ lớn nên mới dễ dàng buông xuôi theo số phận, để cả hai phải khổ đau. Nhưng giờ em đã hiểu về gia đình anh, hiểu rằng anh có nỗi khổ riêng mình. Em lại càng đau lòng hơn khi hay anh để thân xác mình ngày một tiều tụy, anh già hơn rất nhiều chỉ trong thời gian ngắn.
Anh có biết những lời anh nói với em trong lần gặp mặt cuối cùng ấy giống như ngàn mũi kim xuyên thấu tim em không, khi anh phủ nhận tất cả tình cảm của chúng ta. Ngồi với nhau hàng giờ chỉ để nghe anh kể về vợ anh, cô ấy đẹp ra sao, anh yêu cô ấy như thế nào, sợ mất cô ấy khi không bên cạnh cô ấy... mà không hề hỏi em một câu dù em đang lên cơn sốt cao, mặt mũi đỏ bừng. Sao bảo là bạn bè mà vô tình quá vậy anh? Nếu anh yêu cô ấy như vậy thì sao để mình ra nông nỗi này? Anh yêu như thế sao không vui vẻ đi cưới người ta mà cứ hành hạ thân thể mình để đến nỗi ngất đi trong lễ ăn hỏi? Yêu nhiều như thế sao lúc anh làm em tổn thương thì anh cũng nát cả lòng?
Chúng mình đâu chỉ quen nhau một ngày một bữa, đâu phải là cái tuổi học trò mà còn bồng bột không biết phân biệt đâu là thật đâu là giả hả anh. Mình đều đã lớn đã biết đâu là đúng đâu là sai, điều gì nên làm và không nên. Em biết anh chỉ muốn em quên anh nên anh mới làm thế, nhìn đôi mắt thâm quần, gương mặt hốc hác, em biết anh đã suy nghĩ nhiều lắm. Em cảm ơn anh đã chia sẻ cho em nghe về tình cảm tốt đẹp của anh dành cho cô ấy, và nếu đó là sự thật thì em thực lòng chúc phúc cho anh, còn nếu không em cũng sẽ cố vui để anh yên tâm mà chu toàn hạnh phúc với người ta, để anh không còn bận tâm về em nữa, để cả hai chúng ta đều không phải chạm tới những nỗi đau thầm kín.
Giờ đây ngồi nhớ lại, em không biết sao hôm ấy mình có đủ can đảm để ngồi nghe anh nói. Có lẽ em đã chấp nhận sự thật là anh mãi không thuộc về em. Nhưng em cám ơn anh nhiều lắm vì anh đã hiểu em khi anh nói rằng: "Em không muốn khóc trước mặt người làm mình đau khổ, phải không?", dù anh chưa một lần thấy em khóc. Em không muốn anh thấy em yếu đuối để anh lo lắng, em phải cứng rắn để anh còn làm tròn bổn phận của một người con, người chồng dù lòng em tan nát.
Nước mắt và nỗi đau cứ trải dài theo từng đêm. Mỗi đêm là sự dày vò với từng ấy kỉ niệm êm đềm. Cô bé đồng nghiệp cứ bảo rằng "sao chuyện chị buồn quá nhưng đẹp có thể viết tiểu thuyết được đấy", em chỉ cười. Cả đời em không thích đọc tiểu thuyết buồn mà giờ lại phải buộc lòng phải trải nghiệm, buồn cười thật. Mà còn buồn cười hơn khi người ta phụ mình đi lấy vợ mà mình còn đi an ủi động viên người ta cố gắng vượt qua. Nghĩ lại đôi khi thấy mình chẳng giống ai, cứ giả vờ cứng cỏi để rồi tim mình tan nát, cố cười mà nước mắt đọng bờ mi, đời trớ trêu quá!
Giờ em chỉ mong anh bình an, yên vui, hạnh phúc và trân trọng bản thân mình. Em đã không thể ở bên anh chia sẻ vui buồn, không thể chăm sóc cho anh thì em chỉ biết cầu nguyện cho anh mà thôi, cầu mong anh hạnh phúc bên người ta, an nhàn trong cuộc sống. Còn em, em tin một ngày nào đó hạnh phúc thực sự sẽ đến với em và bình yên sẽ về lại trong tim chúng ta trong một ngày không xa. Hạnh phúc nhé, anh yêu của em! Hi vọng ngày gặp lại, nụ cười sẽ nở thật tươi trên môi mỗi người. Tạm biệt nhé, tình yêu của em!

Thoáng Trong Mưa

Em chạy vội vào mái hiên bên đường để tránh những hạt mưa bay ngày một nhiều, rát buốt, và rất lạnh.
Đứng dựa lưng vào tường, em thở phào nhẹ nhõm. Em luồn những ngón tay vào mái tóc ướt nhem và rối bù, vén qua một bên vai, giũ giũ. Hắn nhìn em (lúc này em mới nhận ra có một người nữa đang đứng trú mưa ở đây), em nhìn lại hắn, hắn quay mặt ra đường, nhìn… mưa. Em tiếp tục nhìn xuống những lọn tóc ướt, rồi bất ngờ nhìn lên, thế là bắt quả tang hắn đang nhìn em lần nữa.
Em nhớ đến những truyện em đọc được, rất nhiều mối tình đều bắt đầu từ những cơn mưa thế này, trong những hoàn cảnh tương tự thế này, không lẽ…
- Thường thì quen nhau trong trường hợp này, người ta sẽ yêu.
Giọng hắn đột ngột cất lên trong tiếng mưa, nghe trầm và ấm, em giật mình - hắn đang có cùng một suy nghĩ với em.
- Lý do là gì nhỉ? - Em nhìn ra màn mưa trắng xóa.
Hắn nói với mưa:
- Hai trái tim ấm bên cạnh nhau khi xung quanh là vô số những giọt mưa lạnh lẽo…
- Đó là lý lẽ của con trai lớp Văn hả?
- Không, con trai lớp Ngân hàng.
Em suýt phì cười trước câu trả lời tỉnh khô của hắn.
- Lạnh không? - Hắn lại đột ngột hỏi.
- Nhiều chuyện!
- Lạnh không?
- Ừ… thì… lạnh - Em lại thua hắn. Em hồi hộp không biết mọi chuyện có diễn ra giống như trong tiểu thuyết, tức là hắn sẽ khoác lên vai em một chiếc áo, hay táo bạo hơn là choàng tay qua vai em, kéo em vào lòng…
- Tôi cũng lạnh - Hắn khẽ nhún vai trả lời gọn lỏn.
Ôi trời, em mém xỉu! Có lẽ mình bị “nhiễm” tiểu thuyết quá trầm trọng, văn chương và thực tế lúc nào cũng có một sự khác biệt nhất định - em tự nói với chính mình. Một tia sáng lóe lên trên nền trời xám xịt… Tiếng sét to xé toạc không gian trầm trầm tiếng mưa rơi, theo phản xạ, em giật mình nhích sang trái - phía hắn. Bốn mắt chạm nhau, em cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Ánh mắt hắn nhìn em thật lạ:
- Biết đây gọi là gì không? Tiếng sét ái tình - theo nghĩa đen.
Em bật cười, khoanh tay trước ngực:
- Bạn vui tính thật!
- Và tiếp theo là nghĩa bóng. Mình yêu nhau nhé!
Hắn đúng là một tên con trai kỳ lạ nhất mà em từng gặp. Hắn đang đùa chăng? Em không nghĩ vậy, bởi từ nãy đến giờ, mặc dù những câu hắn nói có vẻ hài hước, không đâu vào đâu, nhưng cũng không mang tính lả lơi, đùa cợt… Em nhìn sâu vào mắt hắn:
- Giống tiểu thuyết nhỉ? Nhưng hai nhân vật trong tiểu thuyết thường không yêu nhau nhanh như vậy!
Hắn mỉm cười, nụ cười đầu tiên từ khi em gặp tên con trai xa lạ mới tỏ tình với mình, ừ mà đó có thể cho là một lời tỏ tình không nhỉ? Thì cứ cho là thế!
- Mình thích bạn, và mình cũng cảm nhận được điều ngược lại từ bạn, vậy thì cứ yêu nhau, cần gì phải làm như trong tiểu thuyết! Mình yêu nhau nhé! - Hắn lặp lại.
- Được thôi! Vậy thì… 1 2 3… yêu nào!
Em không hiểu sao mình lại liều đến vậy, có lẽ trong những cơn mưa, trái tim thường bị ếm bùa, bởi em không phải là một cô gái yêu dễ dãi. Hắn im lặng, trong giây phút đó, em cảm thấy mình và hắn thật sự đang sống trong niềm hạnh phúc của một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm.
- Bạn nghĩ gì về tình yêu?
Em cười, không trả lời thẳng vào câu hỏi của hắn:
- Lúc nãy mình đọc được một câu về tình yêu trên mạng, thế này nè: “Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, lớn lên bằng một nụ hôn và  kết thúc bằng một giọt nước mắt”.
- Vậy thì tình yêu của tụi mình sẽ đi tới bước nào? - Hắn hỏi nhưng chẳng có vẻ gì là mong đợi câu trả lời, vì hắn cứ chăm chú nhìn những hạt nước mưa rơi xuống từ mái hiên.
- Bắt đầu từ một tiếng sét, không có “lớn lên” và sẽ kết thúc khi cơn mưa này tạnh. Em bắt chước cái phong cách có vẻ hơi khác thường của hắn, dẫu sao cũng là “đang yêu nhau”mà! Hắn có vẻ hơi bất ngờ với câu nói của em:
- Hay đấy! Vậy cứ thế mà làm!
Em nhún vai, chuyện này đúng là… khùng thiệt! Chuông điện thoại reo…
- Alô, em nghe nè anh!… Dạ, em đang núp mưa, không bị ướt đâu, đừng lo!…Cũng được, em đang ở gần quán Melody, nhưng đợi lát nữa tạnh mưa đã! Vậy nhé! Bye bye!
Hắn nhìn em thăm dò:
- Ai vậy?
- Bạn trai mình.
- Vậy mình có quyền… ghen không nhỉ?
Em bật cười, tên này vui tính thật! Hắn cứ làm như em và hắn đang yêu nhau thật vậy! Tuy vậy, em vẫn cứ nói với hắn:
- Dĩ nhiên là được chứ!
- Vậy bạn quyết định đi, bạn chọn mình hay là tên đó, chỉ được chọn một thôi!
Mưa vơi dần… Có lẽ sắp tạnh. Hắn im lặng nhìn những hạt nước cuối cùng rơi xuống trước mặt. Em hít một hơi thật sâu:
- Mình - chia - tay - nhé!
Hắn nhìn em, đúng ánh mắt buồn buồn của một người mất đi tình yêu, làm tim em cũng hơi nhói đau một chút. Từ phía xa, trên con đường còn nhòe nhoẹt nước mưa, người ấy của em đang hối hả đến đón. Em bước ra phía trước, đưa tay vẫy vẫy. Ấy cười, giơ tay vẫy lại. Em cảm thấy lòng mình ấm hơn bao giờ hết.
Ngồi lên xe, em nhìn hắn một lần nữa, mỉm cười thay lời chào một người bạn đặc biệt. Ấy nhìn hắn, có chút khó chịu, nhưng vẫn gật đầu chào lịch sự rồi rồ ga đi. Những cơn gió sau mưa luôn lạnh một cách kỳ lạ, ấy đưa tay ra sau, nắm chặt lấy bàn tay em:

NGUYỄN NGỌC NHÂN  (sourd tuoi tre)

Em Sẽ Đợi

Khi anh nói chúng ta sắp xa nhau rồi, em vẫn chưa biết lí do tại sao, nhưng khóe mắt đã thấy cay cay. Vậy là bao ước mơ và cố gắng được đi du học bấy lâu của anh cuối cùng cũng thành hiện thực.
Trong lòng em khó chịu lắm anh ơi. Em không cam tâm, phải chi ta xa nhau do tình cảm hai đứa phai nhạt, còn đằng này... chỉ vì khoảng cách thời gian và địa lý.
Em đã quen có anh, rồi đây những ngày dài thiếu anh em biết sống làm sao? Em rất muốn gặp anh để được níu kéo: “Anh ơi đừng đi, đừng rời xa em. Em sợ…”. Không phải là em không có niềm tin vào tình cảm của hai đứa mình. Nhưng tâm lý lo sợ của người con gái sắp phải xa người yêu cứ thôi thúc em. Đầu em sắp nổ tung, khi em nghĩ ra bao nhiêu điều kinh khủng lúc mỗi người một nơi. Em ước gì đây chỉ là giấc mơ và khi tỉnh dậy, em lại có anh yêu bên cạnh.
Em cứ tưởng một thời gian nữa anh mới đi và em sẽ cố gắng tranh thủ thời gian này bên anh. Nhưng khi anh nói: “Anh không muốn là người ích kỉ, để em phải đau khổ. Anh không muốn vì lời nói của anh mà em phải chờ đợi mỏi mòn trong cô đơn, tuyệt vọng”. Em chết lặng, cố nén tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Và em thật sự không ngờ, lần gặp nhau hôm ấy lại là lần cuối cùng em nhìn thấy anh.
Một lần nữa, cõi lòng em tan nát, tim em đau nhói khi anh tránh mặt em, không muốn liên lạc với em. Nhớ lúc trước, dù bận cỡ nào nhưng anh và em cũng có một tin nhắn hay một cuộc điện thoại vài phút trong ngày, có như vậy em mới yên tâm mà học mà nhớ đến anh. Nay, bỗng nhiên nhận được tin nhắn từ anh: “Anh xin lỗi em nhiều lắm, chắc anh không gặp em đâu. Anh sợ gặp em anh sẽ không đi nổi, vậy em đừng liên lạc gì với anh. Khi nào về, anh sẽ tìm em. Nếu lúc đó anh chưa có ai, em cũng chưa yêu ai và hai đứa còn tình cảm với nhau thì chúng mình sẽ làm lại từ đầu. Em chịu không? Nếu thương anh thì đừng kiếm anh hay điện thoại nữa. Hãy để anh đi bình yên. Em mà cãi lời anh là em không được gặp anh nữa đâu”.
Và anh à, đã bao đêm nay tiếng khóc của em xé tan cái không gian tĩnh lặng. Giờ đây, em chỉ biết khóc mà thôi. Em sẽ cố gắng làm theo lời anh, vì em yêu anh nhiều lắm. Anh đừng bận tâm về em nữa. Anh hãy yên tâm mà học vì tương lai tốt đẹp của anh đi. Còn em, em cũng sẽ cố gắng học, tập sống thiếu một người, và cố gắng giữ ngọn lửa tình yêu hai ta. Em đợi anh. Em tin xa nhau chỉ là thử thách và anh sẽ quay về, về lại bên em. Em sẽ đợi… Hạnh phúc của em chính là anh.
Tâm Phạm

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Những Câu Chuyện Hay

Chuyện trời mưa

Tác giả: Zee - Duong Tung Lam

Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa?

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn.

Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi.

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?

 
Chiếc hộp tình yêu

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua.

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.
 
 
Người Bạn

Dan Clark

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi.
Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50."
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?"
Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?"
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."
Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."
Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền."
Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."
Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"
 
 
Giấc Mơ
Ashley Hodgeson

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
 
 
Bài học đáng giá
Petey Parker

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. "Chắc là anh tự hào về công việc của mình," tôi hỏi người lái xe. "Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình."
"Tôi từng làm việc cho Corporate America," anh ta bắt đầu. "Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình.
Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi. "Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp," anh ta nói. "Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi."
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.
 
 
VẾT THƯƠNG

Không rõ tác giả

Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.
Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."
 

Một câu chuyện cảm động
Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật) có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng tập trung trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua 100m.

Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng. Trừ một cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu bật khóc. Tám người kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Rồi họ quay trở lại.

Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng cúi xuống hôn cậu bé:

- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn.

Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về vạch đích.

Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay hoan hô vang dội nhiều phút liền. Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện cảm động này.

Tận trong sâu thẳm, chúng ta luôn ý thức chiến thắng không phải là tất cả, mà ý nghĩa thật sự của cuộc sống là ở chỗ ta giúp đỡ người khác cùng chiến thắng dù ta có phải chậm một bước.

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói..

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Ý Nghĩa Những Con Hạc Giấy

Theo truyền thuyết, khi bạn tặng người mình yêu 1000 con hạc giấy do chính tay bạn gấp, bạn và người ấy sẽ hạnh phúc bên nhau. "Hạc Giấy" . Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1000 con hạt giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng phải đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy đễ cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty riêng của mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tả, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như ngày xưa nữa,rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đag dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình.

Vì vậy, nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha me sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn .

www.mietvuon.vn

Từ những điều nho nhỏ

Đang ở cạnh người đàn ông hào nhoáng, cô gái lại mơ về một ai đó khác - sần sùi, nghèo khó... chỉ bởi ai đó sưởi ấm tim cô bằng những điều ngọt ngào nho nhỏ.
Bắt đầu từ cuộc gọi đi lạc, M. và anh quen nhau. Khi đó anh là người đàn ông thành đạt, đào hoa. Còn M. là người mẹ hai con với cuộc hôn nhân đã bước qua những năm nồng thắm. Mỗi ngày anh hiện diện bên M. và chia sẻ với cô những điều vụn vặt.
Những kỷ niệm thuở thơ ấu, thời sinh viên đưa họ chạm vào đáy lòng nhau... M. cũng dần bị trói chặt vào mớ cảm xúc hỗn độn: hạnh phúc, dằn vặt, nuối tiếc, tội lỗi, hối hận... Và bỗng dưng M. rời bỏ anh với lý do: cô là đàn bà. Không thuộc môtip mới nhưng truyện ngắn Vì em là đàn bà vẫn đặt một dấu lặng trong lòng người đang cầm sách (ảnh).
Tập truyện ngắn Vì em là đàn bà xoay quanh những câu chuyện gần gũi mà mỗi người đều dễ dàng bắt gặp đâu đó trong cuộc sống. Mỗi câu chuyện là một lát cắt trong tình yêu. Câu chuyện về vị trí của cặp nhẫn cưới dần thay đổi như thế nào khi cuộc sống vật chất của hai vợ chồng trẻ đổi thay. Câu chuyện một cô gái phục vụ bàn mang thai với một người đàn ông đã có vợ. Từ khi cô mang thai đến lúc sinh nở, ông gửi tiền đều đặn. Nhưng cô phải tự loay hoay với cảm giác có con một mình.
Rồi một người đàn ông nghèo đã đưa đón cô đi làm, nhắc cô đeo khẩu trang, hì hục đóng sẵn cho đứa trẻ chiếc nôi thô kệch và cùng cô trũng sâu nỗi lo lần đầu có con.
Cảm giác cô đơn, lạc lõng trong tình yêu hiện tại sẽ đẩy chúng ta đến khao khát chia sẻ ở một nơi khác, với một người khác. Không chỉ con gái mà con trai cũng mềm yếu khi lại vô tình chạm tay vào hạnh phúc - điều họ tưởng như đã quên mất.
Hạnh phúc có thể đến từ lời nói dịu dàng, vòng tay ấm áp, vài cử chỉ chăm sóc vụn vặt, sự sẻ chia những lúc chơi vơi. Đôi khi người ta dễ “say” bởi vài điểm cộng nho nhỏ thay vì những ưu điểm to oạch.
Một bạn gái là du học sinh tại Pháp từng hồ hởi kể rằng cô thật sự hạnh phúc khi anh người yêu chỉn chu và công tử của mình bỗng chịu cùng cô ngồi ăn ốc lề đường. Lần trước về thăm nhà, dù cô mè nheo như thế nào thì anh cũng khăng khăng không cùng cô lê la ở những hàng quán ven đường hay len lỏi vào các khu chợ. Anh và bạn bè anh cho rằng việc đó sẽ bóp méo chất nam tính trong họ. Thế nên với cô, thay đổi nhỏ của người yêu thể hiện rằng: anh yêu em và cố làm nhiều điều nho nhỏ để em vui.
Những điều nho nhỏ ngọt ngào luôn chiếm vị trí đặc biệt trong lòng người bạn yêu dẫu cuộc sống còn bộn bề lo toan... Khi tích lũy được nhiều hạnh phúc nho nhỏ như thế, người yêu của bạn sẽ tránh được những cơn say nắng bất chợt hay lắng lại khi thấy lòng chơi vơi trước ranh giới bên kia của hạnh phúc.